- Vui quá hé, đi đến bây giờ mới chịu về? _ Nhỏ quay lưng lại nhìn tôi và hỏi.
- À…ờ… _ Tôi cười trừ.
- Vậy ăn uống gì chưa? _ Nhỏ hỏi.
- Anh ăn rồi.
- Tốn công tui nấu cơm cho mấy người. _ Nhỏ có vẻ giận, rửa chén bác phát ra tiếng động to hơn như đang bực dọc.
- Đồ ăn thơm quá. _ Tôi chạy lại bàn, ngồi vào ăn lấy ăn để, ráng ăn để nhỏ khỏi buồn.
- Khỏi cần, đi chơi với người yêu vui vẻ, ăn uống no say rồi giờ còn bày đặt. Đừng có ráng ăn, một hồi bể bụng bậy giờ. _ Nhỏ nói
- Đâu có, anh ăn được nhiều lắm. Với lại em nấu ăn ngon mà, nấu toàn món anh thích ăn.
- Xía….khỏi nịn.
- Em để đó tí anh rửa cho, qua đây ngồi ăn chung cho vui.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét